Cha mẹ thân yêu,
Con nhớ ngày xưa khi con còn rất nhỏ, cha đã từng dạy con gấp những chú chim bồ câu bằng giấy. Cha bảo con rằng, đó là những thiên thần có đôi cánh chở đầy ước mơ bay xa... Con mơ hồ nhận ra ước mơ là một điều kỳ diệu.
Ngày hôm qua, con rao bước trên đường, phố vẫn đông vui từng dòng người qua lại. Vội vã. Hối hả... Hai bà cháu ăn xin... Tự hỏi sao lòng mình không rộng thêm chút nữa. Và, giá dòng người chậm thêm chút nữa có được chăng ?
Mười tám tuổi, bớt vô tâm, con có những phút lắng lòng tiếc thời gian tuột qua kẽ tay, vụt biến... Day dứt, trở trăn đặt khối lượng công việc một ngày hai mươi tư giờ lên bàn cân cuộc sống, chiếc kim đời dịch chuyển chẳng là bao.
Mười tám tuổi, con biết trầm ngâm nhìn lên mái tóc ông bà đã trải qua quá nhiều sương gió, biết cầm tay mẹ yêu thương đê thấy ram ráp đến nao lòng...
Mười tám tuổi con biết thấm thía nỗi đau hạnh phúc lúc hái được hoa hồng trên chặng đường khám phá chông gai. Con đặt cho con một cột mốc viết tên tuổi 18 dịu dàng.
Con trở lại ngày xưa, giữa mệnh mang lòng ngập tràn ký ức... Cởi chân trần nghe đất thở bên tai... Khắc khoải nhìn một mảnh trời ấu thơ con để lại, với bạn bè, quê hương - với luỹ tre chiều ngả nghiêng trong ngày trở gió, với cánh sáo diều vi vút sáo ngân, với mùi toóc rạ, vị nhút chua, mít đương mùa sai quả ngọt lịm nắng mật ong đầu mùa.
Ngày hôm nay, cha nói con nghe về cuộc sống cùng bao niềm trông đợi con sẽ lớn khôn. Khát vọng ! Lý tưởng ! Tất cả đều gần gũi, thân thương, không phải lung linh như ánh sao đêm xa xôi, vời vợi... Bầu trời nhận thức mở ra nhờ học được từ chính những gì bình thường, giản dị nhất, chúng lắng đọng trong tâm hòn và khiến con suy nghĩ, quan tâm. Những tám huân chương đỏ xứng đáng với những điều thiêng liêng, cao cả. Những mầm cây nhỏ bé bà nội trồng trong vườn nhà dạy cho con học cách vươn lên trong sỏi đá cỗi cằn. Món ăn mẹ nấu để cho con biết cuộc sống này có khi ngọt bùi và cả lúc đắng cay. Bộ quân phục cha mặc hàng ngày để con thất có một nếp sống nghiêm túc, kỷ luật. Cặp mắt thơ ngây, trong sáng của em trai truyền cho con niềm tin kỳ lạ vào cổ tích cuộc đời.
Mỗi sáng, con bước chân ra ngõ nhà mình, gặp các bác nông dân ra đồng làm việc, nghe những lời chào, những câu thăm hỏi mọi người trao nhau mà thấy yêu thêm quê mình với tình làng nghĩa xóm, sóng sánh, ấm nồng trong bát nước chè xanh, chát ngọt sẻ chia... Để mỗi lúc con đi xa con mang theo trong trái tim hình bóng quê nhà yêu dấu; xúc động, rưng rưng mỗi khi hai câu thơ xưa ngân khẽ trong lòng:
Nhật mộ hương quan hà xứ thị ?
Yên ba giang thượng sử nhân sầu.
( Quê hương khuất bóng hoàng hôn
Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai )
( Thôi Hiệu)
Ngày hôm nay, lần đầu tiên con hiểu được mình, để thấy lòng con mắc nợ nhiều với yêu thương, với quê hương và cha mẹ...
Ngày hôm nay, con sang 18 tuổi để thêm bổn phận người công dân chế độ mới.
Ngày hôm nay, con tuổi 18 cho giấc mơ hướng tới tương lai, ấp ủ mãi trong mình.
Và, cha mẹ thân yêu,
Ngày mai...
Ngày mai...
Con sẽ lại trở về.
Bởi, con mãi là con gái của cha mẹ,
Bởi, con mãi là đức con của quê hương.
DƯƠNG BÍCH DIỆP
Lớp 11 trường THPT Chuyên Phan Bội Châu - Giải nhất Văn 12 toàn quốc
Nguyên học sinh Trường THCS Tôn Quang Phiệt
| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|
- 24/05/2009 14:56 - Cảm nghĩ của học sinh khối 9 trong buổi lễ tổng kết năm học 2008-2009
- 08/04/2009 17:04 - Bức thư của học sinh Bích Diệp